Chủ Nhật, 30 tháng 1, 2011

THƠ VUI

From: Hưu Đinh Nguyen
Chuyện lạ bên Mỹ

Cái xứ gì đâu thiệt lạ kỳ
Có xe hơi đẹp chẳng chịu đi
Còng lưng ra sức đạp xe đạp
Để giữ cho người khỏi mau . . đi


Cái xứ gì đâu thiệt lạ đời
Nhà rộng phòng to bỏ không chơi
Kéo nhau bồng bế ra bên suối
Nằm đất nhìn lên đếm sao trời
Cái xứ gì đâu chán gớm ghê
Thịt thà gà vịt đến ê hề
Thèm lắm đi ngang không dám liếc
Chỉ sợ mai này bác sĩ chê


Cái xứ gì đâu lạ ghê ta
Biết bao vải vóc với lụa là
Thế mà ngoài phố bao nhiêu kẻ
Áo quần thiếu vải hở luôn da

Cái xứ gì đâu thiệt lạ lùng
Nhà băng nắm hết của cải chung
Làm được đồng nào không đút túi
Giao hết nhà băng , chẳng dám dùng
Cái xứ gì đâu ngán làm sao
Phương phi to lớn mặt hồng hào
Sợ béo nhịn ăn thành que củi
Rõ thật xứ gì chán biết bao


Cái xứ gì đâu , nghĩ ngán thầm
Tiếng Việt cháu con cứ như câm
Ông ,bà , cô, chú kêu “ You” tuốt
Chào hỏi kêu “ Hi” mỗi một âm

 Cái xứ gì đâu lạ lắm đây
Sát nhân trộm cướp cả một bầy
Ra toà mặc Vest trông bảnh chọe
Trong tù tập tạ khoẻ phây phây

 Cái xứ gì đâu chẳng xài tiền
Chỉ dùng thẻ nhựa cà liên miên
Không có một đồng trong cái ví
Thẻ cà thì chục cái mới nguyên

 Cái xứ gì đâu giả quá trời
Phụ tùng thân thể giả khơi khơi
Chẳng riêng hình dáng làm cho giống
Tình nghĩa bên trong cũng dở hơi

 Cái xứ gì đâu thấy nực cười
Chó được cưng nuôi sướng hơn người
“Rựa mận” mất tiêu không thấy bóng
“Lòng dồi " đi kiếm đỏ con ngươi

 Cái xứ gì đâu bắt đủ bằng
Nghề gì cũng phải có Ba Tăng
Câu cá lòng tong bằng không có
Lơ mơ bị phạt đến nhăn răng

 Cái xứ gì đâu thiệt lạ lùng
Đàn bà hách dịch , phán lung tung
Gởi sang Trung Đông học một khóa
Để biết đàn ông qúy vô vàn

 Cái xứ gì đâu lạ lắm thôi
Trả thù khủng bố tận xa xôi
Thức ăn thả xuống cùng bom đạn
Vừa nhai vừa núp đạn trên đồi


Chỉ có xứ này mới thế thôi
Cái xứ cờ Hoa bấy lâu rồi
Không có chiến tranh cùng đói khát
Nên giờ mới lắm cái lôi thôi ...

HNQ.